Phần 1:
Phần 2:
Phần 3:
Phần 4:
Phần 5:
Phần 6:
Phần 7:
Phần 8:
Khung cảnh hoang tàn ở Pripyat sau thảm họa hạt nhân
Khung cảnh hoang tàn ở Pripyat sau thảm họa hạt nhân
Khung cảnh hoang tàn ở Pripyat sau thảm họa hạt nhân
Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Anil Singh - BloggerTemplatez.com.
Một thành phố nhỏ với gần 50.000 dân bị bỏ hoang sau thảm họa Chernobyl và ở trong cảnh đổ nát ngổn ngang suốt hơn một phần tư thế kỷ qua.
Thứ Bảy ngày 26/04/1986, vào lúc 1h23' sáng (giờ địa phương), lò phản ứng số 4 thuộc nhà máy điện hạt nhân Chernobyl (Ukraine) xảy ra một vụ nổ hơi lớn gây cháy. Một loạt các vụ nổ liên tiếp sau đó, gây ra hiện tượng tan chảy lõi lò phản ứng hạt nhân. Thảm họa hạt nhân này đã dìm thành phố Prypiat trong đống đổ nát và đẩy hàng trăm nghìn người Ukraine vào tình trạng khó khăn với môi trường bị ô nhiễm phóng xạ.
|
Những người tham gia giải quyết hậu quả thảm họa hạt nhân phải trang bị mặt nạ chống độc để tự bảo vệ. Đây là công việc cực nguy hiểm bởi họ phải làm việc trong môi trường nhiễm bức xạ cao.
|
Ban đầu, người ta không thừa nhận có bất cứ điều gì bất thường xảy ra trong nhà máy. Họ chỉ bắt đầu cho sơ tán người dân sống xung quanh Chernobyl 36 tiếng sau tai nạn. Nhân viên nhà máy, lính cứu hỏa và các quân nhân đã phải tìm mọi cách để kiểm soát lò phản ứng số 4 vừa bị nổ. Các máy bay trực thăng được huy động để thả cát và chì nhằm nỗ lực ngăn chặn hiện tượng lõi lò phản ứng bị tan chảy làm phát tán chất phóng xạ.
|
Ảnh hưởng của 190 tấn bụi phóng xạ phát ra từ vụ nổ - gấp 500 lần quả bom nguyên tử của Mỹ thả xuống Hirosima (Nhật Bản) hồi Chiến tranh Thế giới lần thứ II, đã khiến toàn bộ khu vực nằm trong nhà máy bị cách ly hoàn toàn. Thực tế đau thương này chắc chắn sẽ còn kéo dài trong nhiều thập kỷ nữa dù những biện pháp khắc phục hậu quả đã được triển khai.
|
Đám mây bụi phóng xạ từ vụ nổ lò phản ứng số 4 nhà máy điện hạt nhân Chernobyl đã bao phủ một phần lớn lãnh thổ châu Âu, ảnh hưởng đến hàng triệu người ở Ukraine và các nước láng giềng.
|
Theo một báo cáo gần đây của Cơ quan năng lượng nguyên tử quốc tế (IAEA) và Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), ngoài 56 người bị cướp sinh mạng ngay tại thời điểm xảy ra vụ nổ, khoảng 9.000 người, trong đó có 1.800 trường hợp là trẻ em, đã chết vì ung thư sau thời điểm đó. Tuy nhiên, Tổ chức Hòa bình xanh (tổ chức bảo vệ môi trường nhằm cải thiện con người) cho rằng tổng số người chết liên quan đến thảm họa Chernobyl đã lên tới khoảng 200.000 người trong giai đoạn từ năm 1990 đến nay. Đó là chưa tính những nguy hiểm luôn rình rập với hàng trăm công nhân vẫn hàng ngày thay nhau làm việc gần chiếc "quan tài bê tông", lớp vỏ được xây dựng bao quanh lò phản ứng bị nổ để ngăn 190 tấn bụi phóng xạ tiếp tục phát tán ra môi trường.
|
Vào ngày xảy ra thảm họa, các em bé không hề hay biết gì về vụ nổ hạt nhân và vẫn hồn nhiên chơi đùa ở trường mẫu giáo Pripyat, Ukraine. Ngày hôm sau, tất cả đều phải đi sơ tán, để lại đằng sau mọi thứ, ngay cả những con búp bê quý giá và đồ chơi thân quen.
|
Khi cơn nguy hiểm tức thì đã qua, việc ngăn chặn sự phát tán rộng của phóng xạ trở thành thách thức chính. Hàng nghìn công nhân được đưa tới khu vực lò phản ứng số 4. Họ dọn sạch khu vực bao quanh, xây một chiếc quan tài khổng lồ bằng bê tông cốt thép để bịt kín phía trên lò phản ứng nhằm cách ly nó, tránh phát tán phóng xạ ra môi trường bên ngoài.
|
Các trường học, khu vui chơi vẫn im ắng như một minh chứng cho sự ra đi đầy bất ngờ và bi thảm. Khu giải trí với chiếc đu quay trong thành phố chết Pripyat, nằm cách nhà máy Chernobyl khoảng 3km, hoàn toàn bị bỏ hoang.
|
Xe tải, xe bọc thép và máy bay trực thăng bị nhiễm xạ nằm im trên một khu đất trống gần nhà máy điện hạt nhân Chernobyl. Khoảng 1.350 phương tiện gồm máy bay trực thăng, xe bus, xe ủi, xe tăng, xe tải, xe cứu hỏa và xe cấp cứu đã được sử dụng để chống lại thảm họa hạt nhân và tất cả đều đã bị nhiễm xạ.
|
Những công nhân của khu bảo tồn sinh thái đi trồng cây ở gần ngôi làng Bogushi (Belarus) trong khu vực cấm bán kính 30km quanh nhà máy Chernobyl. Họ muốn tạo nên một bức tường chắn gió tự nhiên, giúp ngăn ngừa phóng xạ bay đi nơi khác. 1/5 đất nông nghiệp ở Belarus đã bị nhiễm xạ sau khi lò phản ứng số 4 của nhà máy điện hạt nhân Chernobyl phát nổ.
|
Sự sống hoang tàn, leo lắt ở khu vực biên giới giữa Belarus và Ukraine vì thảm họa năm 1986. Chỉ còn lại cây cỏ dại mọc um tùm, thú hoang dã, các cửa hiệu và nhà cửa cũng đã bị bóng cây che phủ. Ngôi làng Tulgovichi có khoảng 1.000 người, tất cả trong số họ vẫn ở lại nơi đây và chấp nhận nhận tiền đền bù từ chính phủ.
|
Một con hươu trong khu bảo tồn sinh thái ở khu vực bị nhiễm xạ quanh nhà máy Chernobyl, gần làng Babchin. Khu vực này giờ đây là nơi lý tưởng để các động vật hoang dã phát triển.
|
Trên tay nhà nghiên cứu chim Igor Chizhebskiy là những chú chim non mới nở tại ngọn đồi - nơi có hồ chứa nước làm mát nhà máy Chernobyl. Nghiên cứu này là để so sánh tỉ lệ sinh và sống sót của những loài chim trong khu vực nhiễm xạ và ở những nơi ít bị nhiễm xạ hơn. Các nghiên cứu của Igor và đồng nghiệp cho thấy, số lượng cá thể loài chim, côn trùng và các loài nhện đã biến mất hay còn rất ít ở trong khu vực nhà máy Chernobyl.
|
Bà Kharytina Descha, 92 tuổi, trước kia là một y tá, sinh ra và lớn lên ở thị trấn Redkovka, Ukraine. Bà là một nạn nhân bị ảnh hưởng bởi thảm họa Chernobyl và mỗi tháng, bà nhận được khoản tiền 1.000 grivnia (khoảng 2,5 triệu VNĐ) đền bù.
|
Sau khi thảm họa hạt nhân Chernobyl 1986 xảy ra, những người dân ở đây được yêu cầu không ăn những thực phẩm mà họ tự trồng do chúng đã bị nhiễm xạ. Tuy nhiên, giờ đây, họ phải cố gắng gượng để sống qua ngày bằng các thực phẩm “cây nhà lá vườn” mặc dù chúng được trồng trên đất bị nhiễm xạ.
|
Olya Podoprigora, 13 tuổi, và bé Parvana Sulemanova 18 tháng tuổi, đang nằm trong phòng hồi sức sau khi được phẫu thuật tim. Cả 2 cô bé này đều bị bệnh tim bẩm sinh. Mỗi năm, có khoảng 6.000 trẻ em ở Ukraine được sinh ra với quả tim có vấn đề. Người ta nghi ngờ là do nhiễm phóng xạ, tuy nhiên điều này vẫn chưa được chứng thực.
|
Các học sinh đeo mặt nạ phòng độc trong một buổi diễn tập an toàn hạt nhân ở Rudo, gần khu vực cấm bán kính 30km quanh nhà máy Chernobyl. Rõ ràng, nỗi ám ảnh hạt nhân vẫn còn hiện hữu trong tâm trí người dân nơi đây.
|
Các em bé bị tổn thương cả về mặt thể chất và tinh thần. Em bé Igor - 5 tuổi này mồ côi cha mẹ và đang sống trong một trại tị nạn dành cho trẻ em cùng 150 đứa trẻ đồng cảnh ngộ khác. Tuy nhiên, không ai chính thức công bố hay xác minh rằng những trường hợp này là do ảnh hưởng của phóng xạ từ thế hệ bố mẹ.
|
Không may mắn như các bạn, Veronika Chechet, 6 tuổi đã phải nhập viện y học phóng xạ ở Kiev. Các bác sĩ đã chẩn đoán em mắc bệnh bạch cầu do bị nhiễm phóng xạ quá mạnh.
|
Trong một trại trẻ mồ côi ở Belarus, cậu bé này đang cố gắng ngửi để biết bông hoa tulip này thơm thế nào. Trẻ em sinh ra trong khu vực bụi phóng xạ sẽ có một tỷ lệ cao bị nhiễm các dị tật bẩm sinh và chậm phát triển. Các tổ chức cứu trợ quốc tế được thành lập để cung cấp, hỗ trợ tài chính cần thiết cho những gia đình và trẻ em ở trại trẻ mồ côi bị ảnh hưởng bởi bụi phóng xạ.
|
Vào ngày 26/4 hàng năm, hàng ngàn người dân Ukraine mang nến và hoa đến đài tưởng niệm để tưởng nhớ những nạn nhân của thảm họa hạt nhân tồi tệ nhất trong lịch sử nhân loại.
|
Mấy ngày hôm nay bạn thường nghe báo chí phát tin động đất sống thần ở Nhật Bản, nhưng cái họ luôn quan tâm là cái nhà máy hạt nhân bị nổ vì sự cố, nó thật sự nguy hiểm đến thế sao? Theo mình biết thì nếu nó nổ thì nước Nhật hứng thêm sức "công phá" khoảng 500 quả bom nguyên tử mà họ đã nhận của Mỹ hồi xưa. Khi họ nói đến họ thường nhắc đến từ Chernobyl, bạn biết nó như thế nào không? tại sao họ gọi là thảm họa?
Chernobyl
Ngày 26/4/1986, Nhà máy điện nguyên tử Chernobyl (thuộc nước Cộng hoà Ucraina) đã bị nổ một trong bốn lò phản ứng. Từ trục trặc sự cố, không chỉ một số nước thuộc Liên Xô cũ mà cả một số nước Đông Âu đều chung một thảm họa - nhiễm phóng xạ. Số lượng người chết ngay sau sự cố chỉ có vài chục người, nhưng chết dần cho đến tận bây giờ thì nhiều đến mức... chưa thống kê hết!
Trung tâm lò phản ứng số 4, nơi xảy ra vụ nổ
Nguyên nhân do người trực ngủ quên chăng???hehe, nhưng chắc chắn là do sai sót trong vận hành kĩ thuật
Sau vụ nổ, tất cả chỉ còn là đống sắt vụn
No Go Zone
Chernobyl
Khi mới xảy ra vụ nổ-ảnh chụp từ trực thăng
Tất cả các xe ra vào Chernobyl đều fải được fun rửa bằng hoá chất và 0 được đi xa quá Chernobyl 7km
Chắc chắn họ biết rằng đi vào Chernobyl có nghĩa là tuổi thọ của họ sẽ bị giảm, thậm chí cái chết sẽ đến ngay sau đó nhưng họ vẫn cười
Quang cảnh một phần nhà máy sau vụ nổ
10 năm sau, người ta mới dám chui vào lò phản ứng số 4-sâu 40m dưới lòng đất
Những nhà khoa học đi thu kiểm tra nồng độ phóng xạ trong khu vực nhà máy và xung quanh
Hơn 20 năm đã trôi qua nhưng vẫn còn rất nhiều việc phải làm
Không có dấu hiệu gì của sự sống xung quanh Chernobyl
Cuộc sơ tán 47.000 cư dân Pripyat diễn ra chỉ trong vài giờ trên 1200 chiếc xe bus và 200 xe tải, dân chúng chỉ kịp mang quần áo và giấy tờ, đồ dùng tất cả đều vứt bỏ lại hết
vẫn lãng mạn
Dân chúng được đưa đi sơ tán với nỗi ưu tư khôn nguôi
Những khu nhà tập thể hoang vắng lạnh lẽo ngập chìm trong tuyết
Thị trấn Solnechny của Belarus (tức mặt trời theo tiếng Belarus) nằm trong vùng nhiễm phóng xạ, dân chúng được lệnh di tản và đây trở thành thị trấn ma
Những vỉ thuốc, những tấm ảnh, ngọn nến thắp dở, tất cả vẫn còn nguyên
Con đường từ Pripyat đến quận Naroditchi đã vĩnh viễn không còn được sử dụng
Pripyat trong mùa đông băng giá
Khách sạn Pripyat xây dựng theo motif những năm 70 thời đại Xô Viết, giờ hoang vắng tiêu điều
Pripyat với những khu chung cư chẳng còn người ở,mưa gió dập vùi
Mùa màng năm đó hầu như bỏ đi. Ra đường, những bước đi vội vàng như có ma đuổi. Những nơi vui chơi công cộng vắng hoe, vắng hoắt. Trên ôtô buýt, dưới tàu điện ngầm, những nụ cười, ánh mắt tươi vui ngày nào giờ đầy lo âu. Cả Kiev như phủ một màu tang.
Ngày 14/8/1985, tôi sang Moskva và được Phòng Quản lý lưu học sinh Việt Nam phân về học ngành Triết tại Trường Đại học Tổng hợp Kiev (Thủ đô Ucraina). Kiev là thành phố cổ kính nằm bên sông Dniev thơ mộng. Trên những ngọn đồi cao có nhiều nhà thờ cổ, tháp dát vàng lấp lánh, soi bóng xuống dòng sông. Nối đôi bờ Kiev là một nhịp cầu tình yêu được sơn đỏ dành cho những lứa đôi thích đi bộ và thưởng ngoạn.
10 năm sau thảm hoạ Chernobyl, Ukraine vẫn chưa thanh toán hết khối sắt vụn bao gồm các xe quân sự, xe vận tải, trực thăng đã tham gia vào quá trình vận chuyển trong khu vực nguy hiểm, tất cả chúng đều bị nhiễm phóng xạ
Một khu tiếp liệu khổng lồ của quân đội Xô Viết được dựng lên thời đó để đảm bảo cho các chuyến trực thăng chở đất cát luôn được đổ xuống lò phản ứng số 4 24/24h
Hàng trăm chiếc trực thăng MI-8 của quân đội Xô Viết lúc đó đã được huy động để đổ hàng tấn cát và đất đá lên lò phản ứng Chernobyl, hầu hết những phi công tham gia vào chiến dịch này đều chết sau đó từ vài tuần đến vài tháng
Những phi công này phải bay nhiều giờ liền, thả cả đất cát lẫn những bao có chứa chất làm cô đặc phóng xạ, không cho chúng phát tán vào không khí
Giàn radar chống máy bay tập kích gần Chernobyl đã không bao giờ hoạt động trở lại, một công ty mua bán sắt vụn nước ngoài đã gạ mua lại nhưng Ukraine từ chối
Trường Đại học Tổng hợp gồm nhiều tòa nhà cổ được xây cất trên một ngọn đồi cao nhất nằm cách trung tâm thành phố một bến tàu điện ngầm. Đây là một trong những trường đại học danh tiếng của Liên Xô. Thiên nhiên, kiến trúc Kiev vốn dĩ đã hài hòa thơ mộng quá rồi. Tháng chín mùa thu về, Kiev đẹp đến nao lòng. Trước khi chưa sang Liên Xô, tôi được nghe kể về mùa thu nước Nga, đọc thơ Puskin về mùa thu, xem tranh Mùa thu vàng của danh họa Levitan. Giờ thì mùa thu đắm say tràn ngập trong lòng.
Ai dám ăn cá này?
Đây là những gì còn lại của một con chó, bị cháy còng queo bởi tia phóng xạ tìm thấy trong 1 bệnh viện ở Chernobyl, vài tháng sau khi sự cố xảy ra
Những con vật ở vùng bị phóng xạ sau khi sinh ra đều chỉ sống được vài giờ
Bê 2 đầu
Trong ký túc xá sinh viên, ở cùng phòng với tôi là anh Valera. Anh học trên tôi hai lớp, anh sinh ra ở thành phố Chernobyl. Bố mẹ anh làm việc tại nhà ăn của Nhà máy điện nguyên tử Chernobyl. Sinh nhật Asana, em gái Valera đúng vào chủ nhật của mùa thu. Tôi theo anh về thăm nhà, sau hai giờ ôtô buýt là đến thành phố thân yêu của anh. Chernobyl cách Kiev 130km và cũng nằm bên bờ sông Dniev. Nhà máy điện nguyên tử này cung cấp một lượng điện rất lớn cho Ucraina. Thành phố chỉ có vài vạn dân, chủ yếu làm việc trong nhà máy điện. Bao bọc quanh thành phố là rừng thông và bạch dương ngút ngàn. Từ khu chung cư, nơi gia đình Valera đang sống chỉ đi vào 100m là đến rừng thông. Không khí trong lành và dễ chịu quá.
Cây cối khô héo
Không ai dám ăn loại táo mà giờ đây đã trở thành biểu tượng của Chernobyl, tất cả đều bị nhiễm xạ, vài năm sau, cây táo này sẽ trở thành cây táo dại
Người phụ nữ Belarus này mua cà chua từ Ukraine và cà chua của bà ngay lập tức được kiểm tra phóng xạ
Rừng ở đây mọc trên vùng đất bằng phẳng chứ không trên núi cao, nhiều khe suối như rừng Việt Nam. Mùa thu, thông không hề rụng lá, dưới tán cây, nấm mọc rất nhiều. Tôi đã được vào rừng cùng đám bạn Asana đi hái nấm và biết được phần nào về cánh rừng của thành phố này. Chính vì vậy mà cách đây khoảng vài năm, trên Báo An ninh thế giới có đăng một bài dịch từ tạp chí của Trung Quốc kể rằng: Sinh thái ở Chernobyl đã thay đổi nhiều do phóng xạ, đã xuất hiện một loài chuột khổng lồ hung dữ, răng cắn thủng cả lốp xe ôtô khi các nhà khoa học đến đây nghiên cứu. Tôi đã liên lạc được với Valera, bây giờ anh sống ở Kiev và kết thân với vài người Việt ở lại bên đó. Anh kể, bố anh đã mất sau đó vài năm, mẹ anh sống với anh tại Kiev, bà cũng yếu vì tuổi tác cũng đã cao. Cô em gái Asana theo chồng về Kharkov. Anh nói với tôi rằng: Chuyện chuột khổng lồ ở Chernobyl là chuyện phiếm, làm gì có chuột to và dữ như thế. Nghe tin sắp tới tôi trở lại Kiev, Valera còn đùa tôi: Anh Lữ có dám liều một chuyến về thăm lại Chernobyl với Valera không? Anh cho biết: Đã có nhiều người dân trở về sống ở thành phố này, nhưng ở ngoài bán kính cách nhà máy vài kilômét, cuộc sống đang hồi sinh trở lại từng phần...
Một số người già xung quanh Pripyat bất chấp lệnh sơ tán, vẫn ở lại đây, với Lenine,hehe
Những khẩu hiệu thời xô viết vứt chỏng chơ phía sau nhà hát Pripyat, nơi từng có 47.000 dân, đa số là các nhà khoa học sinh sống, bây giờ là 1 thị trấn ma
Song sự thật đã qua, sao mà nghiệt ngã và đau đớn. Không thể gì che giấu nổi và bù đắp được những mất mát mà nhiều dân tộc phải gánh chịu, trong đó với người Ucraina là một tổn thất vô cùng lớn ngay cả hiện tại và các thế hệ mai sau. Nhưng điều ngạc nhiên là, sự cố xảy ra vào ngày 26/4, mãi đến một tuần sau các phương tiện thông tin đại chúng của Liên Xô mới đưa tin. Tôi còn nhớ rõ Ngày Quốc tế Lao động 1/5, tại Trung tâm Triển lãm Thành tựu kinh tế quốc dân ở Kiev vẫn có hàng vạn người vào xem. Họ không hề biết gì về sự cố, bởi nếu đã công bố sự cố thì làm gì có chuyện tổ chức vui chơi cho cả hàng vạn người ở ngoài trời mà hứng bụi phóng xạ. Tôi đã dạo chơi trong đó một buổi chiều và tối về đã nằm vật xuống giường, khó thở, tức ngực, chân tay rã rời. Sáng 2/5, chúng tôi lên lớp, anh bạn Xixôcồ (người Nigeria) học cùng lớp thông báo về sự cố nhà máy điện nguyên tử. Nguồn tin anh có được là qua đài BBC và gia đình anh từ bên nhà gọi sang hỏi thăm tình hình. Tối 2/5, bản tin thời sự của Đài Truyền hình Liên Xô đưa tin sự cố và khuyến cáo nhân dân ở những khu vực bị nhiễm xạ hãy ít ra đường, không ăn những loại rau, củ, quả và sữa tươi vừa thu hoạch. Phòng ngủ, phòng làm việc đóng kín cửa để tránh gió lùa... Thời điểm đó, các bến xe, ga tàu, sân bay chật ních người tìm đường sơ tán. Các trường tiểu học, trung học kết thúc năm học sớm hơn thường lệ. Tại Trường Múa balê Kiev có tới 30 cháu người Việt đang theo học, mấy tháng hè các cháu được nhà trường đưa đi tránh bụi phóng xạ đến tận Tasken (cách Kiev gần 4.000 cây số). Cả Kiev có hàng nghìn sinh viên ngoại quốc, số đông họ đặt trước vé máy bay về nước nghỉ hè hoặc sang nước thứ ba. Những sinh viên, nghiên cứu sinh Việt Nam đều nhận visa đến các thành phố khác, nơi có người thân đang học hoặc về nghỉ hè trong nước. Còn tôi, tôi xuống biển Krưm
Valia Voronkova, em mất 1 chân vì di chứng của thảm hoạ Chernobyl
Voronkova phải làm quen với những chiếc chân giả để trở lại cuộc sống bình thường
Đám tang của Andrei, em ra đi khi mới 3 tuổi
Không chỉ ở Kiev mà khu vực xung quanh Minsk-Belarus cũng bị ảnh hưởng, trong ảnh là Katia, 1 tuổi rưỡi, em ra đi vào tháng 8-1986
Rất nhiều trẻ em ở Ukraine và Belarus bị cha mẹ bỏ rơi sau khi sinh vì chính cha mẹ chúng bị ảnh hưởng bởi phóng xạ
Không chỉ trẻ em mà còn cả người già cũng bị ảnh hưởng
Những di chứng kinh khủng
Nhớ lại, những ngày tháng năm, tháng sáu của năm đó mệt mỏi, buồn bã biết chừng nào. Hàng ngày chúng tôi phải đến trường đều đặn vì sắp vào mùa thi cuối năm. Trên đường từ trường trở về nhà, tranh thủ ghé qua cửa hàng thực phẩm để mua đồ ăn. Cứ mỗi lần như thế lại mua số lượng lớn để đỡ phải đi ra ngoài nhiều lần. Trong cửa hàng thực phẩm vẫn có bán rau, củ, quả tươi từ vùng xa chuyển đến, nhưng ai cũng ngại mua. Các loại hoa quả đóng hộp như cà chua, dưa chuột, mận, lê... đến thịt hộp, cá hộp bán rất chạy. Các nhà khoa học môi trường khuyến cáo mọi người phải uống nhiều trà xanh, trà đen và cả rượu vang đỏ để "rửa" trôi một phần phóng xạ trong người. Thời đó, qua các chương trình từ thiện, các loại trà Việt Nam như trà Ba Đình, trà Kim Anh được chuyển sang Liên Xô và bán nhiều trong các cửa hàng với giá rẻ như cho. Bữa ăn hàng ngày của chúng tôi cũng trở nên đơn điệu, kham khổ, ăn đồ hộp mãi cũng ngán. Phụ nữ không thích uống trà, uống rượu cũng phải gắng uống. Anh bạn Trần Ngọc Anh (bây giờ về nước giảng dạy ở Học viện Hành chính quốc gia) kiên quyết không ăn rau tươi, mồm miệng cứ rộp lên, da xanh mét. Mấy vị trong nhóm tôi thì cho rằng: Ăn thêm tý rau quả, uống thêm ly sữa tươi tất nhiên là tăng độ nhiễm xạ trong người. Biết vậy, nhưng mình chưa thể chết ngay được. Còn không ăn rau quả tý nào, thiếu hụt vitamin C không khéo lại sinh bệnh nan y!
Mức độ phóng xạ bình thường là 0.014 microroengents nhưng ở cách lò phản ứng số 4 Chernobyl 200m thì nó cao gấp 60 lần
Thời đó, đã có những thiết bị điện tử cầm tay chỉ cần gí vào cổ là hiển thị chỉ số phóng xạ có trong người. Thiết bị nhạy cảm lắm. Bước ra khỏi nhà đo, chiều về nhà đo lại, chỉ số lại nhích lên! Mùa hè nghiệt ngã năm đó qua đi, chúng tôi lại trở về Kiev sống chung với phóng xạ cho đến khi kết thúc sáu năm học.
Trong thời gian học, nhiều cặp sinh viên người Ucraina, người nước ngoài lấy nhau, họ sinh con tỷ lệ dị tật đã xuất hiện. Trong các bệnh viện phụ sản ở Kiev, tỷ lệ trẻ sơ sinh bị dị tật bẩm sinh cũng đã tăng lên so với các năm trước. Chúng tôi lo ngại cho số phận của mình. Sau khi tốt nghiệp, tôi và một số sinh viên Việt Nam được nhận vào làm việc trong Quỹ Từ thiện quốc tế Chernobyl. Tôi làm việc ở đó 2 năm rồi mới về nước lấy vợ, với ý nghĩ muộn một chút nhưng để chất phóng xạ giảm bớt không ảnh hưởng đến con cái sau này. Cưới vợ, cái thai trong vợ lớn lên, nỗi lo trong tôi cũng từng ngày lớn theo. Vợ tôi biết về sự cố Chernobyl nhưng không nghĩ đến mức trầm trọng như tôi đã biết. Tôi không kể, không giải thích gì thêm, vì sợ vợ lo lắng ảnh hưởng tới bào thai. Chín tháng trời vợ mang thai, thời gian đối với tôi sao mà dài đến thế. Tôi khắc khoải một điều: Liệu con tôi sinh ra có được vuông tròn? Rồi một đêm tháng bẩy năm 1994 tại Bệnh viện Phụ sản Hà Nội, một hài nhi vợ tôi sinh ra đủ chân tay, mắt mũi nguyên lành, đã cất tiếng khóc chào đời. Tôi ngửa mặt lên trời mà... sung sướng. Năm năm sau, vợ mang thai cháu thứ hai, trong lòng tôi lại canh cánh nỗi lo cũ.
Kĩ sư Reichtmann, 1 con người huyền thoại, người đã góp phần xây dựng nên nhà máy Chernobyl không thể nghĩ rằng 1 ngày nào đó, lò phản ứng sô 4 lại có thể phát nổ gây ra bao hậu quả tai hại
Cuộc mặp mặt những con người đã chiến đấu vì sự an toàn của Chernobyl
Bây giờ cả hai con gái của tôi đều khỏe mạnh, xinh xắn và là học sinh xuất sắc nhiều năm liền của Hà Nội. Còn tôi, tóc đã bạc đi quá nửa. Đám bạn bè cùng trang lứa thời đó, đứa về nước, đứa ở lại nhưng hàng năm chúng tôi vẫn gặp nhau một đôi lần. Với đàn ông đứa nào tóc cũng bạc sớm, tỷ lệ trong các gia đình sinh con gái rất cao. Chén rượu đoàn viên trong những lần gặp mặt như thế, chúng tôi vẫn nói đùa nhau là do nhiễm xạ Chernobyl.
Đài tưởng niệm các nạn nhân của Chernobyl ở Priypat
Còn đây là nơi tưởng niệm những nạn nhân Chernobyl ở Moscow
Xin nghiêng mình trước những con người dũng cảm
Nơi tưởng niệm 31 lính cứu hoả anh dũng hy sinh khi chống lại ngọn lửa ở lò phản ứng Chernobyl
Chú bé người U này đang cầm ảnh của ông nội, người đã góp phần tham gia chiến dịch làm sạch Chernobyl,dĩ nhiên tất cả những người tham gia làm sạch Chernobyl đều qua đời sau đó vì những căn bệnh hiểm nghèo do nhiễm phóng xạ, quả là 1 sự hy sinh to lớn-kỉ niệm 14 năm ngày thảm hoạ diễn ra
Một sự cố quả thật là bất khả kháng. Chúng tôi chia sẻ, cảm thông với nhân dân Ucraina, những con người nhân hậu, hiền hoà và mến khách. Một đất nước đáng yêu, đáng trân trọng; nơi một phần đời trẻ trung của tôi đã từng gắn bó
(sưu tầm)ps: Đây là một trong 10 Thành phố ma của thế giới! Bạn là người thích phiêu lưu mạo hiểm, mất vài năm hay chục năm tuổi thọ chẳng là gì? bạn có thể book tour du lịch Chernobyl tại đây!
Đây là khu vui chơi giải trí: